Bình minh mới !
Tôi và bạn
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỏng hóa tâm hồn"
Nhớ năm vừa rồi Tết Trung Thu tôi đang ở Đà Lạt cùng đón trung thu với bạn bè, giời nghĩ lại thời gian trôi nhanh thật. Bây giời Trung Thu tôi đang ở Đăk Nông một mảnh đất hoàn toàn mới lạ và nhiều bở ngỡ !
Đà Lạt ơi !
tôi !!!
Nhớ ngày đầu ...
Chiếc xe khách đưa tôi vào thành phố mộng mơ
Choáng ngợp với ánh đèn lấp lánh về đêm
Trải bước hàng ngày với con dốc dài đến lớp
Bất chợt cơn mưa vô tình làm ướt đôi chim non vừa rời tổ
.............................?
Trước sân nhà giói vẩn đu đưa những trái Hồng trĩu quả
Cơm sinh viên ở phòng trọ nhỏ
Hương canh Su Hào, Dưa muối cười nói bên nhau
Nhớ bát cháo nặng trĩu đôi tay từ người bạn
Nữa tô cháu nhưng trọn ân tình không quên
..........................?
Sao con đường, cây cỏ hững hờ
Mà trong tôi cứ ngấm nò vào như muốn ôm chặt
Đà lạt ơi !
Ta muốn ôm tất cả...?
Những ngày vui, buồn giận hờn bên nhau
Tôi đi cho một lần quên tất cả
Nhưng kỷ niệm ...?
Cứ ngả về trong tôi
Nếu có bình minh sao hoàng hôn lại đến
Một ngày...
Hai ngày...
Cứ thổn thức mãi trong tôi
Ôi !
Tôi cứ tưởng ánh trăng bên cửa sổ
Bình minh về một Trung Thu nữa lại xa tôi
Nước vẩn chảy cho lũ cá con tung tăng bơi lội
Hứa một ngày cá lớn sẻ về với ..
bạn tôi !
Lưu bút: Rằm Trung Thu Đăk Nông


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét